CUỘC SỐNG VỐN NHIỀU THỬ THÁCH. NẾU MỌI THỨ DỄ DÀNG, HẲN ĐÃ CÓ AI ĐÓ GÁNH VÁC THAY BẠN.

Năm tôi mới vào lớp 1, tôi thấy mọi thứ sao mà dễ dàng, thoải mái quá. Mỗi sáng, bằng con xe đạp cà tàng cũ rích, Ngoại đèo tôi băng băng vượt 2 cánh đồng đến trường học lấy con chữ. Ngồi sau yên xe, tôi thắc mắc: Ngoại ơi, sao trời không nắng mà lưng áo Ngoại cứ ướt đẫm mồ hôi?

Năm tôi lên lớp 3, Ngoại mất. Tôi thấy mọi thứ khó khăn hơn 1 chút. Bố mẹ đi công trường nên tôi phải tự đạp xe đi học bằng chính đôi chân của mình. Lúc ấy tôi mới phát hiện ra, hồi xưa Ngoại đã phải còng lưng thế nào để đứa cháu nhỏ ngồi phía sau ung dung ngân nga vài câu hát.

Năm vào Trung học, tôi phải trọ xa nhà. Nếu muốn ăn cơm thì phải tự nấu, nếu muốn quần áo thơm tho thì phải tự giặt. Lúc đó mới biết, thì ra hồi xưa thấy nhàn nhã là vì có bố mẹ chăm lo cho.

Bây giờ, khi lên thành phố đi làm rồi. Tự mình chịu trách nhiệm với cuộc đời của chính mình, đối mặt với cơm áo gạo tiền và áp lực hàng ngày, tôi mới thực sự hiểu: Hóa ra, cuộc sống chưa bao giờ dễ dàng cả. Khi bạn cảm thấy nó dễ dàng, nhất định là có người đang thay bạn gánh vác!


– The gem cannot be polished without friction, nor man mature without challenges: Đá quý không thể được đánh bóng nếu không có sự chà xát. Con người không thể trưởng thành nếu không gặp khó khăn.
– Don’t pray for an easy life, pray for the strength to face it: Đừng cầu mong một cuộc sống dễ dàng, hãy cầu mong có đủ sức mạnh để đối diện với nó.
– When everything seems to be going against you, remember that the airplane takes off against the wind: Khi mọi thứ dường như đang chống lại bạn, hãy nhớ rằng máy bay cất cánh khi chống lại lực cản của gió.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

091.161.35.35